Văn hóa cưỡng hiếp (Rape culture) là gì?

Văn hóa cưỡng hiếp (Rape culture) là một thuật ngữ được tạo ra bởi các nhà nữ quyền ở Mỹ vào những năm 1970’s. Nó định nghĩa cách mà xã hội đang đổ lỗi cho nạn nhân bị tấn công tình dục và bình thường hóa hành vi tấn công tình dục của nam giới.

Emilie Buchwald – tác giả quyển sách “Sự chuyển đổi của văn hóa cưỡng hiếp” – đã định nghĩa văn hóa cưỡng hiếp “là sự tổng hợp giữa niềm tin vào việc khuyến khích nam giới tấn công tình dục và ủng hộ bạo lực đối với phụ nữ. Nó từ xã hội, nơi mà bạo lực được coi là sexy, còn mong muốn tình dục lại bị coi là phạm tội. Trong văn hóa cưỡng hiếp, phụ nữ phải nhận những sự đe dọa tình dục được thể hiện bằng nhiều dạng như quấy rối bằng miệng, đụng chạm hay cưỡng hiếp. Văn hóa cưỡng hiếp chấp nhận sự khủng bố về mặt thể xác hay cảm xúc đối với phụ nữ giống như một quy chuẩn. Trong văn hóa cưỡng hiếp, cả nam và nữ đều cho rằng, bạo lực tình dục là một điều nghiễm nhiên của cuộc sống, không thể tránh được. Tuy nhiên, rất nhiều thứ chúng ta cho rằng không thể tránh được, trên thực tế lại là sự thể hiện của các giá trị và thái độ có thể thay đổi”.

Tất cả những hình ảnh, ngôn ngữ, luật pháp và các hiện tượng hàng ngày mà chúng ta thấy và nghe đều góp phần công nhận và duy trì văn hóa cưỡng hiếp. Nó gồm các trò đùa, chương trình tivi, âm nhạc, quảng cáo, luật pháp, ngôn ngữ pháp lý, ngôn từ và hình ảnh, đều khiến vấn đề bạo lực với phụ nữ và cưỡng ép tình dục bị coi là bình thường và mọi người tin rằng, cưỡng hiếp là thứ hiển nhiên không thể tránh khỏi. Thay vì nhìn nhận rằng văn hóa cưỡng hiếp là vấn đề cần thay đổi, những người trong nền văn hóa này nghĩ rằng cưỡng hiếp đang được duy trì như là mọi thứ vốn phải thế.

Thêm nữa, văn hóa cưỡng hiếp còn đang cổ vũ mối quan hệ dị tính, nghĩa là tình dục dị tính được ưu tiên và coi trọng hơn cả vì xu hướng tính dục này được coi là phổ biến nhất và được chấp nhận bởi số đông, trong khi những câu chuyện xảy ra trong mối quan hệ đồng tính thường bị bỏ qua. Nó cũng thường xuyên cổ vũ cho cấu trúc quyền lực của những người đàn ông dị tính và hợp tính (cisgender – những người có bản dạng giới trùng với giới tính sinh học) là ở vị trí cao nhất, và những người phụ nữ dị tính và hợp tính có quyền lực ngay sau họ.

Những người không thuộc lớp đàn ông và phụ nữ nêu trên thường bị xếp vào tầng lớp cuối cùng của hệ thống quyền lực và thường bị cho là sản phẩm “lỗi, hỏng”, nhưng có thể “sửa chữa” bằng cách quan hệ tình dục dị tính.

Lập luận này được đồng ý vì nhiều người cho rằng, một người phụ nữ chỉ bị hấp dẫn bởi người người nữ khác cho đến khi bạn ép cô ấy quan hệ với một người đàn ông. Quan hệ tình dục dị tính sẽ chữa cô ấy khỏi đồng tính, cho dù thậm chí còn không có dữ liệu thực nghiệm nào chứng minh việc này có hiệu quả, trừ việc khiến cô ấy bị trầm cảm và bị tổn thương về mặt tinh thần.

Nếu bạn còn đang băn khoăn, không biết mình có đang sống trong xã hội có tồn tại văn hóa cưỡng hiếp không, hãy tự hỏi bản thân mỗi khi bạn nhìn hoặc nghe thấy điều này trong cuộc sống hàng ngày:

  1. Các chuẩn mực giới cứng nhắc đang hạn chế những phương thức biểu hiện có thể mâu thuẫn hoặc đi ngược lại với mối quan hệ dị tính. Và kết quả là, những người không xác định giới, những người đang đấu tranh cho sự mở rộng định nghĩa về giới (không chỉ có nam và nữ), và những người không tuân thủ các chuẩn mực khác phải đối mặt với tỷ lệ bạo lực cao.
  2. Con gái được dạy rằng bạo lực là một biểu hiện của sự lãng mạn, rằng khi một chàng trai đánh cô ấy, túm tóc cô ấy, hoặc gọi tên cô ấy, chỉ bởi vì anh ta thích cô và bởi vì con trai thì luôn như vậy.
  3. Phụ nữ thường được kỳ vọng phải lịch sự đón nhận sự quấy nhiễu, xúc phạm hay sự quấy rối tình dục thường xuyên như những lời khen về sự xuất hiện của họ. Mặc dù những nhận xét này đôi khi là không chân thành và không phù hợp, nhưng chúng là một phần của nền văn hóa củng cố sự thống trị của nam giới dị tính trong hầu hết mọi không gian xã hội.
  4. Mọi người thường được dạy làm sao để tránh bị cưỡng hiếp, nhưng không được dạy rằng họ không nên đi cưỡng hiếp. Thay vì cố gắng để ngăn chặn hành vi đó xảy ra, nạn nhân và những người sống sót bị đổ lỗi cho việc bị tấn công. Nó không chỉ là việc làm sai lệch trách nhiệm, mà còn không có hiệu quả trong việc giảm tỷ lệ hiếp dâm của Mỹ.
  5. Có cả một ngành công nghiệp về các loại còi báo động, các phần mềm điện thoại và các loại vũ khí phòng thân khác nhau để đảm bảo rằng phụ nữ không bị hãm hiếp. Bằng cách khiến cho nạn nhân phải chịu trách nhiệm về việc bị tấn công, thì thực tế, vấn đề hiếp dâm không bao giờ được giải quyết
  6. Những số liệu về quấy rối và tấn công được coi như quy chuẩn xã hội rằng: cứ 1 trong 4 phụ nữ đang tuổi phát triển, 1 trong 6 phụ nữ trưởng thành, 1 trong 33 nam giới là nạn nhân của tấn công tình dục. Số liệu này thậm chí còn xuất hiện cao hơn ở những phụ nữ chuyển giới, với 1 trong 3 nữ chuyển giới và 1 trong 6 nam chuyển giới bị tấn công tình dục.
  7. Những người đàn ông trẻ được khen ngợi về hành vi hãm hiếp, đã từng xảy ra ở Trường đại học Yale, Central Florida và St.Mary. Điều này phản án việc bình thường hóa hành vi hiếp dâm và cho thấy xu hướng văn hóa cho phép những hành vi như vậy, miễn là người phạm tội thừa nhận một số tội.
  8. Cưỡng hiếp thường được coi hiếm khi xảy ra và chỉ xảy ra với phụ nữ, cho dù các bằng chứng thống kê đã bác bỏ điều này. Quan niệm sai lầm này chỉ càng hạ thấp và loại bỏ những người có nhận dạng không thuộc nhị phân giới (chỉ có nam và nữ) và hạ thấp sự nghiêm trọng của những vụ việc mà đối tượng bị tấn công là nam giới.
  9. Mọi người tin rằng, hiếp dâm là một phương pháp khắc phục để chữa đồng tính. Suy nghĩ này ngụy biện cho hành vi hiếp dâm bằng việc biến các hành vi phi dị tính thành tội ác.
  10. Nạn nhân của hiếp dâm thường bị nghi ngờ và bị đổ lỗi cho việc bị tấn công. Phản ứng này được xem như là hình thức nhiễu thông tin để ủng hộ kẻ tấn công và khiến nạn nhân tự nghi ngờ nhận thức, trí nhớ và sự tỉnh táo của chính họ.
  11. Bị cáo buộc cưỡng hiếp còn tồi tệ hơn việc bị hãm hiếp, bởi cáo buộc đó có thể hủy hoại cuộc đời của một con người. Một lần nữa, tư tưởng này truyền bá văn hóa hiếp dâm bằng cách gợi sự cảm thông với thủ phạm và đổ lỗi cho nạn nhân bị tấn công.

Source:

http://www.wavaw.ca/what-is-rape-culture/

https://femmagazine.com/feminism-101-what-is-rape-culture/

Leave a Reply