Lãng mạn như cưỡng hiếp trong ngôn tình

“Cô hãy ghi nhớ cô là người của tôi, tôi muốn làm gì thì làm. Cô không có tư cách phản đối”(Đạo tình- Chu Ngọc)
“Tôi đã nói em có quyền lựa chọn sao? Tôi thích em,em chỉ có thể tiếp nhận, cho dù không thích cũng phải tiếp nhận…” (Dụ tình- Ân Tầm). 

Trên đây là một trong số những câu nói được cho là bá đạo và làm người đọc chết mê chết mệt của các soái ca ngôn tình. Những câu nói ngang ngược, thể hiện quyền lực và sự ép buộc kiểu như này xuất hiện nhan nhản nhưng dưới ngòi bút của các tác giả ngôn tình nó được tô vẽ trở nên mĩ miều và đầy vẻ lãng mạn. Với sức ảnh hưởng không hề nhỏ của mình trong đời sống giới trẻ, ngôn tình đang định hướng cho cho họ tình yêu là gì và chúng ta nên thể hiện tình yêu như thế nào.Theo đó, con trai càng bá đạo càng cưỡng chế người yêu, con gái càng ngây ngô càng yếu ớt thì tình yêu mới càng nồng nhiệt.Với khuôn mẫu này, ngôn tình đang góp phần lãng mạn hóa các hành vi bạo lực trong tình yêu đặc biệt là trong tình dục.

Lãng mạn hóa bạo lực tình dục trong mối quan hệ hẹn hò là việc biến sự ép buộc thực hiện các hành vi tình dục hay cưỡng hiếp trở thành một điều hết sức tự nhiên và nguy hiểm hơn là một cách thể hiện tình yêu. Nghĩa là, “nó phải yêu thì nó mới cưỡng hiếp”. Vậy ngôn tình đang làm những việc trên như thế nào? 

Đầu tiên, ngôn tình sẽ tạo dựng nên các khuôn mẫu về người nam và người nữ lí tưởng trong tình dục. Đa phần các cảnh 18+ trong truyện ngôn tình sẽ do nam chủ động, nhân vật nam sẽ luôn luôn được miêu tả với ánh mắt đầy dục vọng, bản năng che lấp đi lí trí, coi thường và phớt lờ sự chống đối của nữ. Hơn thế nữa những nhân vật nam này thường luôn ở trạng thái động dục, cứ nhìn thấy nhân vật nữ là dục vọng sôi trào, không thể kiềm chế. Còn nhân vật nữ được tô vẽ là một người yếu đuối, thụ động, ngây thơ, không có ham muốn, bị khuất phục trước sức mạnh và dục vọng, dễ bị hiếp đáp với một cơ thể lúc nào cũng rơi vào đê mê khi bị ép buộc quan hệ. Chính bởi những hình mẫu nhân vật như trên mà câu chuyện cưỡng bức dễ dàng xảy ra và được hợp lí hóa trong ngôn tình. Nam giới đích thực là phải hung hăng, “dục tính” đầy mình, nữ giới đích thực là phải ngây ngô, thường bị rơi vào các tình huống nhục nhã. Thế nên cũng chẳng ngạc nhiên gì nếu giới trẻ vô thức học tập và mô phỏng lại những khuôn mẫu này trong cách cư xử với nhau hay thể hiện tình yêu của họ.

Đồng thời, ngôn tình đang lãng mạn hóa hành vi cưỡng hiếp.Dù nhân vật nữ đã nói “không” hoặc có phản ứng không đồng tình, hành vi tình dục vẫn diễn ra với sự cưỡng ép từ phía nhân vật nam. Quan điểm của cô gái hoàn toàn vô giá trị và không được tôn trọng. Điều đáng nói là ngôn tình luôn miêu tả các nhân vật nữ này tuy ngoài miệng thì từ chối nhưng cơ thể sau đó không ngừng nhận được khoái cảm. 

“Ý thức của Úc Noãn Tâm từ từ tan rã, …nàng cảm thấy dục vọng từ từ tăng lên, sôi trào sùng sục…” (Bảy ngày ân ái – Ân Tầm) 
“Hết đợt sóng này đến đợt sóng mãnh liệt khác bao trùm toàn thân” (Độc quyền chiếm hữu – Đinh Mặc) 

Vô hình chung ngôn tình đang củng cố thêm suy nghĩ sai lệch về việc con gái nói không là có, con gái thì chỉ “giả vờ thế thôi cứ tiến tới là sướng hết”. Đồng thời, con trai nếu muốn thì cứ “đè” con gái ra, càng thể hiện “sự nam tính đầy quyến rũ”. Hay nói cách khác, cưỡng bức sẽ đồng nghĩa với khoái cảm nên để đôi bên cùng sướng thì nam nên cưỡng bức nữ.

Không dừng lại ở những khoái cảm hay định hướng hành động sai lệch từ các hình mẫu nhân vật ở trên, bạo lực tình dục hay cưỡng bức còn được lãng mạn hóa bởi những lời ngụy biện nhân danh tình yêu.

“Không vứt bỏ được nỗi hận mà vẫn tham lam yêu hắn,… Bây giờ mọi lời nói dối đều bị vạch trần, bị báo ứng, ngay cả tôi cũng cho rằng như thế là thích đáng.” (Ngủ cùng sói – Diệp Lạc Vô Tâm)
“Là hắn buộc nàng quá chặt sao?
Không! Hắn chỉ muốn dùng cách này để giữ nàng lại bên cạnh, cho dù nàng muốn bay đi, hắn cũng sẽ không chút do dự mà bẻ gãy cánh của nàng! Hắn sẽ không buông tay, cho dù nàng hận hắn, hắn cũng tuyệt đối không buông tay!” (Bảy ngày ân ái – Ân Tầm) 

Những điều hoa mĩ, những lời nói nhân danh tình yêu đang làm lu mờ đi cái sự thực mang tên “bạo lực tình dục”. Mỗi lần câu chuyện bạo lực diễn ra giữa cặp đôi sẽ được giải thích là do sự mâu thuẫn giữa yêu và hận. Vì yêu nên mới cưỡng ép người kia và cũng vì yêu nên mới chấp nhận bạo lực. Những lời ngụy biện cho hành vi bạo lực tình dục/cưỡng bức này đang góp phầnđầu độc đầu óc người đọc để họ quên đi những giá trị đích thực của tình yêu: tôn trọng và tự do. Thái độ của người đọc với cưỡng bức thông qua lăng kính ngôn tình dần trở nên khác đi. Cưỡng bức vốn dĩ là một tội ác nhưng bằngkhi được lãng mạn hóa giờ nó lại ngạo nghễ xuất hiện với sự sung sướng, đê mê của bao người. 

Rõ ràng, với những thông điệp như bạo lực cũng là một cách thể hiện tình yêu và khoái cảm chỉ tới khi có sự cưỡng bức, ngôn tình đang làm bóp méo tình dục và làm sai lệch tình yêu. Không đánh đồng tất cả ngôn tình nhưng cái nhìn sai lệch đến từ một bộ phận không nhỏ các tác phẩm của thể loại văn học này thực sự cần chúng ta nhìn nhận và có thái độ đúng đắn. Hãy đọc một cách tỉnh táo và đừng để ngôn tình mê mị bạn bằng sự lãng mạn đầy hung bạo cũng những khuôn mẫu một màu về nam và nữ của nó. 

 

Leave a Reply