Ở nhà làm nội trợ có thể trở thành nhà nữ quyền không?

Trở thành một nhà nữ quyền không nhất thiết có nghĩa là phải làm việc ngoài xã hội. Một nhà nữ quyền có thể chọn trở thành một bà nội trợ toàn thời gian, nếu đó là điều làm cô ấy hài lòng, giúp cô ấy có thể duy trì sự độc lập và bản sắc riêng của cô ấy và khiến bạn đời của cô ấy hiểu họ không quyền hơn cô ấy chỉ vì cô ấy không tạo ra thu nhập.

Những nhà nữ quyền không coi nhẹ hay xem thường những bà nội trợ hay công việc nhà. Họ không nói chỉ là một bà nội trợ, vì họ biết khối lượng công việc lớn mà một người nội trợ phải làm.

Thực tế, một trong những nội dung chính nữ quyền đấu tranh là để công việc nhà được công nhận và được tính giá trị.  Nếu công việc nhà được tôn trọng, có sự công nhận và có giá trị xứng đáng như nó được hưởng, thì người đàn ông sẽ không chỉ bắt đầu công nhận nó mà thậm chí còn có thể bắt đầu làm việc nhà.

Trên thực tế, việc vận động hành lang bởi những nhà nữ quyền trên khắp thế giới đã khiến Chính phủ bắt đầu tính toán mức tiền tương xứng cho các công việc không được trả lương được làm bởi phụ nữ, từ đó, công nhận những cống hiến của phụ nữ. Báo cáo Phát triển Con người 1995 của UNDP đã tính tổng giá trị của công việc không được trả lương được làm bởi phụ nữ lên đến con số 11 nghìn tỷ đô la.

Một người phụ nữ lựa chọn trở thành một bà nội trợ và cảm thấy tính cá nhân và tài năng của cô ấy được tận dụng tối đa bởi công việc đó, thì đều có thể trở thành một nhà nữ quyền.

Trở thành một nhà nữ quyền không nhất thiết có nghĩa là phải làm việc ngoài xã hội. Nó có nghĩa là có một sự lựa chọn thực sự dựa trên những cơ hội bình đẳng. Tuy nhiên, cảm nhận của chúng ta lại là nếu phụ nữ thực sự đã có thể chọn việc không trở thành một bà nội trợ toàn thời gian, thì nhiều người chắc chắn sẽ không lựa chọn nó.

Cần lưu ý sự lựa chọn này phải thực sự thực chất. Quyết định này không nên được đưa ra bởi tác động của yếu tố hoàn cảnh, hay vì một áp lực trực tiếp hay gián tiếp từ những người khác hay bởi vì không còn một sự lựa chọn nào khác cả. Tuy nhiên, ở thời điểm hiện tại, thì rất khó để có thể đánh giá xem quyết định nào là “phụ thuộc vào điều kiện” và quyết định nào thực sự là tự do lựa chọn.

Nói ra điều này, là để nhắc lại một lần nữa rằng một nhà nữ quyền có thể chọn trở thành một bà nội trợ toàn thời gian, nếu đó là điều làm cô ấy hài lòng, giúp cô ấy có thể duy trì sự độc lập và bản sắc riêng của cô ấy và khiến bạn đời của cô ấy hiểu họ không quyền hơn cô ấy chỉ vì cô ấy không tạo ra thu nhập.

Phải có sự bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau trong gia đình. Nữ quyền không quy định những điều phụ nữ nên hay không nên làm. Các nhà nữ quyền đang đấu tranh cho một xã hội nơi mà phụ nữ có quyền tự do lựa chọn, nơi cô ấy không bị ép buộc phải trở thành một bà nội trợ, nơi cô ấy không bị quy chụp cho một vai trò “mang tính nữ” điển hình nào đó và những công việc “mang tính nữ” bị trả lương thấp và nơi cô ấy được đối xử với sự tôn trọng.

Nữ quyền phủ nhận sự phân cực nam-nữ và các định kiến về nam-nữ. Mọi cô gái nên có tự do và cơ hội để làm điều mà cô ấy muốn và trở thành người mà cô ấy có khả năng trở thành. Chỉ vì cô ấy được sinh ra là nữ, không có nghĩa là búp bê, hay nồi niêu xong chảo, sẽ là một món đồ chơi duy nhất của cô ấy; những bộ váy khiến cô ấy không thể leo trèo hay vận động thoải mái không nên là thứ quần áo duy nhất của cô ấy; hay là cô ấy không nên phải đối mặt với chỉ bốn bức tường trong chính ngôi nhà của mình, bị ép vào những lớp học về gia đình, hay bị ép phải chịu khuất phục và ngoan ngoãn để tuân theo và phục tùng gia đình nhà chồng,…. Những mối quan tâm của những nhà nữ quyền cũng chỉ đơn giản và hợp lý như vậy thôi.

Tuy nhiên, những điều mà nữ quyền quan tâm không chỉ là một vài định nghĩa hạn hẹp về “những vấn đề của phụ nữ” như hãm hiếp, đánh đập vợ, quyền sử dụng các biện pháp tránh thai và sinh sản, và thu nhập tương đương.

Nhiều người trong chúng ta tin rằng mọi thứ trên trái đất này đều liên quan đến phụ nữ vì mọi thứ đều ảnh hưởng đến chúng ta.

Mọi vấn đề đều là vấn đề của phụ nữ, và những nhà nữ quyền tìm kiếm một giải pháp để xóa bỏ mọi hình thức của sự bất bình đẳng, sự thống trị và đàn áp thông qua việc tạo ra một xã hội công bằng và có trật tự kinh tế, trong nước và ngoài nước; và tìm kiếm cách kết hợp tư tưởng nữ quyền vào trong tất cả mọi lĩnh vực của đời sống cá nhân và quốc gia. Theo như khẩu hiệu chính tại hội nghị Bắc Kinh 1995, nữ quyền là nhìn thế giới qua con mắt của phụ nữ.

Nếu như tất cả mọi vấn đề đều là vấn đề của phụ nữ, vậy thì phụ nữ cần phải có quan điểm của họ cho mọi vấn đề, như chiến tranh hạt nhân, cuộc giao tranh giữa hai quốc gia, mâu thuẫn dân tộc và tôn giáo, chính trị, chính sách về kinh tế và phát triển, nhân quyền và tự do dân chủ hay các vấn đề về môi trường. Thực tế, bất chấp sự giới hạn về tài nguyên con người cũng như các tài nguyên khác, các tổ chức của phụ nữ đã và đang tham gia vào rất nhiều các hoạt động kể trên.

Ví dụ, ở Sri Lanka, phụ nữ đang tích cực yêu cầu một giải pháp chính trị cho vấn đề dân tộc; ở Pakistan, phụ nữ đang bền bỉ và mạnh mẽ phản đối những điều luật cũ, lạc hậu, mang tính chống lại phụ nữ đang bị áp đặt lên chính họ và xã hội Pakistan nhân danh những người Hồi giáo. Cách này cũng đồng nghĩa với việc những phụ nữ Pakistan này đang chống đối lại thể chế Luật pháp quân sự và đức tin Đạo hồi tuyệt đối. Ở Nepal, phụ nữ đang rất tích cực trong cuộc đấu tranh dân chủ. Tại Bangladesh, các nhà nữ quyền đã trở thành một phần của cuộc đấu tranh chống lại sự không khoan dung, bảo thủ của tôn giáo và sự “Đạo hồi hóa” của nhà nước cũng như chống lại các chính sách và dự án hủy hoại hệ sinh thái và phát triển “xóa đói giảm nghèo”. Ở Ấn Độ, phụ nữ đang tham gia một số các vấn đề liên quan đến môi trường và bạo lực giữa các nhóm cộng đồng. Các nhóm phụ nữ ở Nam Á đã chuẩn bị những bài phê bình về những kế hoạch và chính sách phát triển của nhà nước từ quan điểm của một nhà nữ quyền, và cũng đang tham gia vào những lĩnh vực khác của đời sống xã hội. Họ cũng vận động chống lại các kế hoạch hạt nhân hóa và quân sự hóa ở Nam Á, và đặt ra khẩu hiệu: “Chúng tôi muốn hòa bình trên đất Nam Á chứ không phải những tàn dư của Nam Á”.

Source: Feminism and Its Relevance in South Asia – Kamla Bhasin and Nighat Said Khan

Leave a Reply