Nữ quyền đang chống lại hôn nhân và phá hoại những gia đình đang bình yên?

Thực tế là các nhà nữ quyền hay phụ nữ ở mọi nơi không hề nói rằng cô ấy thù ghét hôn nhân hay gia đình. Tuy nhiên, nhiều phụ nữ đang chống lại những cuộc hôn nhân và gia đình không hạnh phúc, không bình đẳng và bất công. Nhiều nhà nữ quyền có thể ở góc độ nào đó khiến các “gia đình” tan vỡ (còn việc có phải là “gia đình bình yên” không thì cần bàn sau), nhưng chỉ là cùng một cách như những người theo đạo Hindu thuộc tầng lớp thấp hèn đã phá hoại một “cộng đồng yên bình” khi họ từ chối phải nhận những thứ tệ hại, hay những người nông dân/ người lao động “ quấy nhiễu sự hòa hợp” trong làng xã hoặc công ty khi họ đứng lên để yêu cầu sự công bằng từ chủ đất hay chủ công ty.

Sau tất cả, sự bình yên của một người đôi khi có thể là sự bất đồng, không hài lòng của một con người khác. Nhưng đầu tiên, có gì là sai khi phụ nữ phá vỡ sự im lặng để lên tiếng về bạo lực gia đình?

Việc một người phụ nữ phẫn nộ về một cuộc sống không hạnh phúc, về công việc nhà lặp đi lặp lại đầy phiền muộn và việc phải sinh nở hàng năm có thể gọi là “người phá vỡ hạnh phúc gia đình” không?

Liệu có thể gọi một người phụ nữ cảm thấy chán ghét việc chỉ là cái bóng của chồng, từ chối đáp ứng nhu cầu của chồng, từ chối hi sinh thời gian còn lại trong cuộc đời của cô ấy chỉ để giúp đỡ chồng thăng tiến trong sự nghiệp hoặc để tìm ra được tham vọng của anh ta – là một người rắc rối phiền toái?

Liệu một người phụ nữ là người muốn sống cuộc đời của chính cô ấy, có những ước mơ và khát vọng của riêng mình, mà không phải là một người vợ lí tưởng, phục tùng và khiêm tốn, là người khiến cuộc hôn nhân đổ vỡ, hay chính những người đàn ông – những người phá hoại thực sự lại đang cho rằng phụ nữ chỉ đang phủ nhận bản ngã của chính họ?

Nếu một người phụ nữ yêu cầu được đối xử như một con người có nhân phẩm, nhưng gia đình và chồng cô ấy lại không làm vậy, thì chắc chắn việc đổ lỗi cho sự phá hoại hạnh phúc gia đình hẳn là rơi vào đối tượng khác, chứ không phải phụ nữ?

Nhà nữ quyền (những người phụ nữ muốn sự tôn trọng và nhân phẩm) làm xáo trộn gia đình chứ không phải “sự bình yên” trong đó, bởi vì “ sự bình yên” trong nhiều gia đình chỉ là vẻ bề ngoài, đằng sau đó ẩn chứa sự hủy hoạt cảm xúc, sự riêng tư, và mơ ước của rất nhiều người phụ nữ.

Cho đến khi phụ nữ không phản đối lại sự bất công, đó là “bình yên”?

Cho đến khi phụ nữ không yêu cầu đàn ông chia sẻ công việc nhà, thay phiên thức giấc mỗi đêm để chăm sóc trẻ nhỏ, đó là “bình yên”?

Khi phụ nữ bắt đầu yêu cầu cho sự công bằng và bình đẳng thì rắc rối xuất hiện. Khi phụ nữ bắt đầu bày tỏ nỗi đau, sự phẫn nộ và thất vọng, và khi họ bắt đầu thể hiện rằng “sự bình yên” là phiền toái, họ lại phải nghe những lời nhận xét như:” Sau một ngày dài làm việc mệt nhọc, tôi lại phải về nhà và đối mặt với sự khó chịu ư?”

Hãy nhìn gần hơn nữa vào những “gia đình bình yên”

Đây là những bằng chứng đầy đủ, chân thực chứng minh rằng nó có sự mâu thuẫn và căng thẳng.

 

Source: Feminism and Its Relevance in South Asia – Kamla Bhasin and Nighat Said Khan

Leave a Reply