Nữ quyền là phản đối sinh con?

Nếu thế giới thực sự coi tình mẫu tử, sự hy sinh, sống và chăm lo cho người khác là hành động cao cả nhất (nếu giải Nobel có hạng mục này) thì nam giới sẽ không để phụ nữ đảm đương hết đâu.

Nữ quyền không phản đối việc phụ nữ sinh con, nhưng chúng tôi không cho rằng sinh đẻ là thiên chức và là bổn phận bắt buộc của mọi người phụ nữ. Chúng tôi tin rằng mỗi người phụ nữ đều có quyền lựa chọn sinh đẻ hoặc không. Hiện nay ở nhiều nơi, quyền lựa chọn này vẫn bị coi là bất hợp pháp, không được công nhận về mặt xã hội và tâm lý.

Cuộc đấu tranh của chúng tôi, để những người phụ nữ có thêm các quyền lựa chọn cho bản thân mình.

Hơn nữa, chúng tôi thấy rằng, dù chỉ phụ nữ có thể mang thai, nhưng bất kỳ ai, bao gồm cả nam giới đều có thể nuôi lớn trẻ hoặc đóng vai trò như người mẹ. “Làm mẹ” không chỉ mang nghĩa là sinh đứa bé về mặt sinh học. Làm mẹ còn là chăm sóc, nuôi dưỡng đứa trẻ nên người. Làm mẹ là giúp đứa trẻ lớn phát triển cả về thể chất, cảm xúc và tinh thần.

Bất kỳ ai cũng có thể làm mẹ, không nhất thiết phải là người đã sinh ra đứa bé. Nhiều người phụ nữ không thể sinh nở, nhưng họ lại trở thành những người mẹ tuyệt vời. Trong khi đó, có những người sinh rất nhiều con, nhưng đối xử với chúng vô cùng tồi tệ, thậm chí còn bạo hành trẻ nhỏ.

Hầu hết phụ nữ nghĩ rằng làm mẹ là bổn phận của họ, là thứ không thể thay thể và cần được tôn vinh như thiên chức. Phụ nữ thật đáng ngưỡng mộ bởi khả năng và mong muốn sẵn sàng hy sinh, chịu đựng và sống vì những đứa con của họ. Những ý nghĩ này đã đặt gánh nặng tâm lý lên đôi vai phụ nữ. Sự tôn vinh này giống như một lớp đường ngọt ngào bọc bên ngoài những đắng cay, mà vì thế hệ sau, họ sẵn sàng chỉ nhận chút ngọt ngào đó và chấp nhận cái vai trò đã kìm hãm, hạn chế và khiến họ ngạt thở.

Phụ nữ không có ba đầu sáu tay để chăm sóc trẻ con, càng không có gì đặc biệt hơn đàn ông để tạo ra tình yêu và sự chăm sóc cho người khác.

“Nếu phụ nữ có thể nấu ăn thì đàn ông cũng có thể, vì phụ nữ không nấu ăn bằng tử cung của mình

Nếu thế giới thực sự coi tình mẫu tử, sự hy sinh, sống và chăm lo cho người khác là hành động cao cả nhất (Nếu giải Nobel có hạng mục này) thì nam giới sẽ không để phụ nữ đảm đương hết đâu. Dù hết lòng ca ngợi tình mẫu tử, nhưng đàn ông thường vẫn không muốn làm những điều này.

Sự thật là nếu việc hy sinh cả cuộc đời mình cho người khác được đề cao hơn tất cả các hành động khác thì phụ nữ không nên ích kỷ mà nên sản sẻ cơ hội trải nghiệm được “làm mẹ” này với đàn ông, cùng họ sẻ chia và chăm sóc con cái!

Như vậy, khả năng và năng lực “làm mẹ” không phải chỉ là yếu tố tự nhiên, cũng không hoàn toàn do chức năng sinh học quyết định. Nhiều người đàn ông cũng có thể trở thành “một người mẹ”, và nhiều người đã làm rất tốt.

Thứ tệ nhất mà chế độ phụ quyền từng tạo ra là những phân biệt không cần thiết giữa nam giới và nữ giới, giữa cảm xúc và lý trí, giữa tự nhiên và văn hóa. Chế độ phụ quyền và chủ nghĩa tư bản phủ nhận và tước đoạt cơ hội của người đàn ông trong việc chăm sóc, nuôi dưỡng con cái, và kết quả là hầu hết những người đàn ông chỉ chăm lo cho sự nghiệp, thiếu nhạy cảm và không quan tâm chăm sóc tới gia đình của họ.

Rất nhiều nhà nữ quyền tin rằng tất cả mọi người đều có thể và đều nên trở nên đồng thời lịch sự và mạnh mẽ, cảm xúc và lý trí, dịu dàng và quả quyết. Cả nam và nữ đều cần đối xử bình đẳng và có trách nhiệm như nhau trong cuộc sống.

Source: Feminism and Its Relevance in South Asia – Kamla Bhasin and Nighat Said Khan

Leave a Reply