Tại sao nữ quyền thường bị hiểu nhầm và bị nhận nhiều sự thù địch? – Phần 1

Sự yếu đuối và sai lầm của một cá nhân nhà nữ quyền sẽ bị coi là sai lầm của cả chủ nghĩa nữ quyền.

Thật sự là nhiều người sẵn sàng chấp nhận và tin mọi tin đồn và các chiến dịch chống lại các nhà nữ quyền và chủ nghĩa nữ quyền. Họ cũng sẵn sàng chỉ trích và nhạo báng các nhà nữ quyền bởi vì họ không thoải mái với chủ nghĩa nữ quyền. Đôi khi, sự không thoải mái này được thể hiện như một trò đùa (“Bạn là một trong những ngườiphụ nữ đốt áo ngực và để lông phải không, ha ha”), đôi khi là sự sợ hãi (“Nghe này, đừng dùng quá nhiều thời gian với vợ bạn. Tôi không muốn có một nhà nữ quyền trong nhà”) và đôi khi là sự tấn công trực tiếp vào những nhà nữ quyền.

Sự yếu đuối và sai lầm của một cá nhân nhà nữ quyền sẽ bị coi là sai lầm của cả chủ nghĩa nữ quyền. Ví dụ, nếu một người phụ nữ là nhà nữ quyền, hút thuốc hoặc uống rượu, chủ nghĩa nữ quyền sẽ phải chịu trách nhiệm; nhưng mọi người không khiển trách đạo Phật nếu thấy một nhà sư theo đạo Phật hút thuốc, uống rượu. Mọi người chấp nhận phụ nữ ở tầng lớp lao động hút thuốc. Nhưng mọi người dường như quên rằng những người phụ nữ đang theo chủ nghĩa nữ quyền cũng là người và do đó, họ có thể hút thuốc, uống rượu, tức giận, vô lý, bỏ bê trẻ em,… như những người phụ nữ hoặc đàn ông khác có thể làm.

Chủ nghĩa nữ quyền không có trách nhiệm sự yếu đuối và lỗi lầm của mỗi cá nhân trừ khi hiểu theo nghĩa rằng phụ nữ đòi quyền như là một con người, được phép có sai lầm hoặc yếu đuối.

Thực tế là rất nhiều phụ nữ ở tầng lớp lao động và tầng lớp trung lưu hút thuốc, ăn mặc như họ thích, giữ kiểu tóc họ chọn như một dấu hiệu chứng tỏ sự độc lập và tự do của họ hơn là việc họ là nhà nữ quyền. Sự thật là, rất nhiều phụ nữ “tự do”, “dũng cảm” có thể không cần hoặc không muốn gọi là nhà nữ quyền.

Không hẳn ngạc nhiên nếu nhiều người cảm thấy bị đe dọa bởi chủ nghĩa nữ quyền. Họ rất trung thực khi nói rằng “Bạn biết đấy, chúng ta không quan tâm những thứ như phúc lợi của phụ nữ và tất cả những thứ tương tự, nhưng đây lại là vấn đề của chủ nghĩa nữ quyền”

Có rất nhều lý do cho việc này. Những nhà lãnh đạo của tất cả các tôn giáo đều không thích nữ quyền bởi sự chỉ trích nhất quán của họ với chế độ phụ quyền và sự thù ghét phụ nữ của các tôn giáo chính thức và các tôn giáo dựa trên truyền thống và luật lệ gia đình. Đôi khi, sự phẫn nộ của các nhà lãnh đạo tôn giáo lớn đến mức rằng họ không muốn gì ít hơn cuộc đời của một nhà nữ quyền, như là trong cuộc đi săn phù thủy chống lại Taslima Nasreen ở Bangladesh, và sự đe dọa liên tục với những nhà nữ quyền và những luật sư và nhà hoạt động nhân quyền ở Pakistan.

Đơn giản, ở nhiều đất nước, các nhà thờ công giáo đang tiến hành cuộc chiến chống lại những người phụ nữ có mong muốn làm chủ và kiểm soát khả năng sinh sản và cơ thể của họ. Tại US, cánh hữu Christians – những người chống phá thai không chỉ bạo lực với những người phụ nữ ủng hộ tự do lựa chọn, mà còn giết cả những bác sĩ cung cấp dịch vụ phá thai cho phụ nữ. Cánh hữu và những người đàn ông theo tôn giáo lên án những nhà nữ quyền là những người thù ghét gia đình, truyền thống và tôn giáo. Những nhà lãnh đạo tôn giáo Nam Á cực lực phản đối những nhà nữ quyền yêu cầu cấp tiến luật gia đình.

Những người theo chủ nghĩa tư bản thường chống lại chủ nghĩa nữ quyền vì họ biết nếu nhận thức của phụ nữ thay đổi, phụ nữ sẽ từ chối bị thao túng như một người tiêu dùng và sẽ không còn chấp nhận lương giá rẻ, những công việc kỹ năng thấp mà họ đang bị hạn chế. Những người này cũng cảnh giác với các nhà nữ quyền – người đang tiến hành cuộc chiến chống lại những nội dung khiêu dâm (những thứ giảm giá trị phụ nữ bằng cách vật thể hóa và đối xử bạo lực với họ), ngành công nghiệp mỹ phẩm (thứ đang tạo ra sự tôn sùng vẻ đẹp bên ngoài và biến phụ nữ chỉ còn được nhìn nhận bởi hình dáng cơ thể), ngành công nghiệp thức ăn trẻ em (thứ dẫn tới cái chết của một số lượng lớn trẻ em), ngành công nghiệp các biện pháp tránh thai (thứ đang cư xử với những người phụ nữ ở thế giới thứ ba như là những con chuột bạch và cung cấp các biện pháp tránh thai không an toàn),..Đây là những ngành công nghiệp hàng tỷ dollar và những người chủ đủ nguồn lực theo ý họ để làm mất uy tín bất kỳ thử thách hay sự đe dọa nào tới họ.

Các cơ sở quân sự cũng cảnh giác với các nhà nữ quyền – phần lớn là những người chống lại chiến tranh và thường đi đầu cho những phong trào hòa bình.

Nâng cao kiến thức học thuật không phải điều dễ dàng bởi các các nhà học giả nữ quyền đã chỉ ra những định kiến phụ quyền trong các ngành học và thể chế. Người trong các đảng chính trị cánh tả và công đoàn không thích cách mà những nhà nữ quyền đặt câu hỏi về quyền lợi của phụ nữ trong các tổ chức.

Một lý do nữa khiến mọi người không thoải mái với chủ nghĩa nữ quyền bởi vì, có lẽ, đây là hệ tư tưởng duy nhất mà đi sâu vào tầm quan trọng của gia đình, đặt câu hỏi về những mối quan hệ thân mật nhất của con người, về niềm tin, giá trị, thái độ và hành vi và thậm chí là niềm tin tôn giáo của chúng ta. Tất cả mọi thứ sẽ bị cân nhắc như mối đe dọa.

Một người phụ nữ bắt đầu đặt câu hỏi về sự ưu việt và thống trị của nam giới, thì cần phải đi vào sự mâu thuẫn với chính cha, anh em trai, chồng, con và bạn bè của họ, từ khi có những người đàn ông tự định hình chế độ phụ quyền cho chính họ một cách trực tiếp và đau đớn nhất. Chủ nghĩa nữ quyền thách thức hiện trạng này của xã hội ở mọi cấp độ, cả ở mối quan hệ gia đình và bên ngoài.

Thách thức chế độ phụ quyền không chỉ đau đớn với những người đàn ông bị đặt câu hỏi mà chính với những người phụ nữ đã đặt câu hỏi và cho cả những người thậm chí còn đau đớn hơn nếu giữ nguyên hiện trạng này. Phụ nữ chỉ có thể đạt được bằng cách đấu tranh cho những thứ họ có. Nam giới cũng đạt được chỗ đứng trong xã hội mới mà nhà nữ quyền muốn tạo dựng, nhưng rất nhiều người không sẵn sàng từ bỏ lợi ích ngắn hạn để đạt lấy lợi ích dài hạn.

Nữ quyền thường tự hỏi liệu thử thách lại chế độ phụ quyền là đúng, liệu nó thực sự đáng giá, liệu chúng có thể tránh sự cay đắng nếu chúng đối mặt với sự phân biệt giới một cách tinh tế hay thô bạo trong nhà, tại nơi làm việc hay trong xã hội.

Chúng ta sẽ làm gì khi người chồng nhận lương cho công sức của chúng ta, hoặc khi công việc và chuyên môn của họ nhận được ưu tiên nhiều hơn chúng ta?

Những trẻ em gái sẽ làm gì nếu anh em trai của em có nhiều thức ăn hơn hay được cho phép tới trường và nhận được nhiều ưu tiên hơn ở các vấn đề khác?

Con gái chúng ta sẽ làm gì khi cô ấy không được chia tài sản gia đình hoặc với người mẹ khi mà con trai cô ấy áp đặt ý chí của anh ta cho bà chỉ bởi vì anh ta là đàn ông?

Chúng ta sẽ làm gì khi chúng ta bị xúc phạm, nhạo báng hay áp bức? Chưa kể, những gợi ý nhỏ nhất về việc phản đối cách cư xử như vậy đều bị coi là sự đe dọa.

Như đã nói ở trên, không có gì ngạc nhiên cho bất cứ sự thay đổi nào đều bị coi là sự đe dọa tới hiện trạng này.

Source: Feminism and Its Relevance in South Asia – Kamla Bhasin and Nighat Said Khan

Leave a Reply