Ông chủ tạp chí Playboy Hugh Hefner – con cáo già đội lốt nữ quyền

Khi Hugh Hefner mất vào năm 2017, ông ta được tôn vinh là người đấu tranh vì tự do. Nhưng thực tế, ông ta nên được nhìn nhận là kẻ lừa đảo. Bởi lẽ ông ta không hề bình thường hóa tình dục như vẫn luôn tuyên bố, ông ta chỉ bình thường hóa chủ nghĩa thù ghét phụ nữ (1) mà thôi.

Ông hoàng đích thực của nền văn hóa khiêu dâm đã qua đời vào thứ 27 tháng 9 năm 2017, trong khi mà hàng nghìn người hò reo trong sung sướng “Cuối cùng lão cũng chết!”, “May mà xong!” thì nhiều người khác lại u sầu khóc thương, gọi Hugh Hefner là “một nhà cách mạng” và một người có tầm nhìn vĩ đại.

Nói thế cũng không hẳn là sai.

Hef đã từng vẽ ra một viễn cảnh nơi mà khiêu dâm hoàn toàn là một xu thế xã hội, chứ không phải là điều gì đó hổ thẹn mà đàn ông thường làm khi ở một mình hay ở những quầy bán các văn hóa phẩm khiêu dâm. Thật ra khiêu dâm chỉ là một phần rất thường nhật của xã hội. Thật vậy, ông ấy đã vẽ ra viễn cảnh về một nền văn hóa khiêu dâm; và biến nó thành hiện thực.

Hefner đề cao bản thân mình có lẽ là hơn bất kỳ ai khác. Khi mà tôi được xem các bộ phim dài tập vào năm 2017 về ông, Dân chơi nước Mỹ: Câu chuyện của Hugh Hefner (American Playboy: The Hugh Hefner Story) – một sản phẩm tôn vinh Hef, được dàn dựng bởi chính ôngrõ ràng người đàn ông này cố tình vẽ nên một câu chuyện mà nước Mỹ sẽ có ngày kể về ông: Ông là một nhà vận động. Một kẻ nổi loạn. Đơn giản là một người đàn ông khiêm tốn muốn đấu tranh cho một cuộc chiến chống lại áp chế tình dục và giải phóng dân Mỹ khỏi những kẻ đạo đức giả truyền bá rằng tình dục là xấu. Hefner khăng khăng hết lần này đến lần khác rằng mục đích của ông và tạp chí Playboy là thuyết phục nước Mỹ rằng tình dục là “một điều bình thường” và để “đưa tình dục trở thành một xu thế xã hội.” Thế nhưng, đừng nói là thất bại, đến thử ông ta cũng chưa từng thử.

Xem American Playboy và nghe những câu chuyện của Hef kể về chính mình, tôi nhận ra rằng Hef chịu phần nhiều trách nhiệm cho lời dối trá rằng vật thể hóa tình dục tương đương với tình dục. Ông ta không hề quan tâm đến việc bình thường hóa tính dục thực sự, cái ông ta muốn là bình thường hóa cái nhìn nam giới (2) và nhận thức của đàn ông về phụ nữ: phụ nữ là những đồ vật xinh đẹp cho ta ngắm nhìn. Playboy chưa bao giờ nói về “tình dục”, nó chỉ nói về những tưởng tượng tình dục của nam giới mà thôi.

Ấn bản đầu của Playboy xuất bản năm 1953 công bố những bức ảnh khỏa thân của Marilyn Monroe mà Hefner đã mua bản quyền, nhưng mà không có sự cho phép của chính Monroe. Nhưng chẳng có vấn đề gì. Đối với một nhà cách mạng như Hef, “tình dục” là một việc xảy đến với phụ nữ, vì mục đích thỏa mãn thú vui của đàn ông. Thật vậy, định nghĩa về “tình dục” qua những bức ảnh khỏa thân được in trên tạp chí Playboy hoàn toàn là từ một phía. Sau khi sử dụng hình ảnh của Monroe để bán hàng nghìn ấn bán tạp chí, Hef quyết định rằng mình muốn tái hiện lại hình ảnh “cô gái nhà bên”, nên ông ta bắt đầu lôi kéo phụ nữ ra khỏi văn phòng để nộp hồ sơ ứng tuyển cho chuyên mục “Bạn ‘chơi’ của tháng” (Playmate of the Month). Và một lần nữa, ông ta tự ăn mừng thành công trên công cuộc cách mạng vật thể hóa phụ nữ. Ông ta nói, những người phụ nữ trên báo này ai có thể tiếp cận được (và hiển nhiên là cũng rẻ tiền hơn những người mẫu chuyên nghiệp). Trông họ không khó gần như những người mẫu hay người nổi tiếng mà cánh đàn ông thường mơ tưởng tới – đây là những phụ nữ mà mọi đàn ông đều có thể có được.

Quan niệm được khơi mào bởi Hefner rằng vật thể hóa những người phụ nữ “bình thường” cũng là một tư tưởng “tiến bộ” đến ngày nay vẫn được tung hô bởi phe tự do cánh tả. Cứ như thể việc đa dạng hóa các mẫu hình phụ nữ phục vụ cho công cuộc thủ dâm của nam giới là điều hào phóng nhất mà chúng ta có thể làm cho nữ giới vậy.

Ông ta đã được tán dương như là một nhà tiên phong khi biến Jennifer Jackson, một phụ nữ da màu, trở thành “Bạn chơi của tháng” năm 1965 và đưa Darine Stern lên trang bìa tạp chí Playboy năm 1971, giúp cô trở thành phụ nữ da màu đầu tiên có trang bìa solo. Ông ta đã được coi là “người ủng hộ quyền của những người chuyển giới” khi đưa Caroline “Tula” Cossey – một người mẫu chuyển giới, vào tạp chí năm 1991. Nếu để ý, thì ta sẽ thấy rõ rằng vật thể hóa tình dục không dẫn tới quyền, sự tôn trọng, hay bình đẳng. Thế nhưng, chủ nghĩa tân tự do ở Mỹ muốn có một câu chuyện đơn giản hơn thế.

Hefner đã ca tụng mình như một nhà tiên phong nữ quyền, và đương nhiên ông ta không phải là người duy nhất. Những lời phê bình về ông ta luôn bị phản biện với lời gợi nhắc rằng ông ta ủng hộ quyền sinh dục. Nhưng liệu có nam giới theo chủ nghĩa tự do cánh tả nào lại không ủng hộ quyền sinh sản chứ? Khả năng quan hệ tình dục mà không phải lo đến việc mang thai hiển nhiên giải phóng cho phụ nữ, nhưng đồng thời cũng giải phóng luôn cho đàn ông. Quả thực, điều đáng chú ý là, trong khi những người đàn ông theo tư tưởng tự do cánh tả này hết lòng ủng hộ một loại quyền đặc thù của nữ mà sẽ giúp nam giới được miễn trừ trách nhiệm tình dục (rốt cục thì người uống thuốc tránh thai hay đi phá thai vẫn là phụ nữ), họ vẫn từ chối lên tiếng đối với việc phi nhân tính phụ nữ trong phim khiêu dâm hay bạo lực liên quan đến mại dâm.

Vòng quay, mà Hef đóng vai trò là người củng cố cho quan niệm vị trí của phụ nữ là công cụ tình dục, đã được tiếp nối một cách đầy nhiệt thành bởi những người kế nhiệm của ông. Vào năm 2015, khi tờ tạp chí tuyên bố rằng họ sẽ không xuất bản những tấm ảnh khỏa thân nữa, thì họ lại nhanh chóng nhận ra lợi nhuận của Playboy (vẫn) đến từ việc khoe cơ thể của phụ nữ. Vào tháng hai, con trai của Hefner và giám đốc sáng tạo của công ty, Cooper Hefner, đã tuyên bố rằng việc bỏ chuyên mục khỏa thân khỏi tờ báo là một sai lầm. Anh ta nói:

“Khỏa thân chưa bao giờ là vấn đề vì khỏa thân đâu có gì sai trái. Hôm nay chúng tôi lấy lại danh tính của mình và tái khẳng định chúng tôi là ai.”

Thứ ngôn ngữ dùng để quảng bá cho Playboy và di sản của Hef là nữ quyền – đấu tranh vì lẽ phải – chỉ có thể được miêu tả bằng từ “kinh tởm”.

Chúng ta đang nói đến một đế chế hàng triệu đô. Vượt xa cả sự thật rằng biến phụ nữ thành vật trang trí cho đàn ông áp đặt những tưởng tượng tình dục một chiều rõ ràng sẽ khiến cho phụ nữ mãi ở vị thế thấp kém hơn, Playboy còn tham gia vào vô số các hoạt động vô nhân đạo khác. Glodira Steinem đã ghi lại việc làm mất tính người và sự bóc lột trong cách mà các cô Thỏ con Playboy (Playboy Bunnies) bị đối xử trong một bài viết phơi trần sự thật những năm 60s. Marilyn Monroe không phải là người phụ nữ duy nhất có những bức ảnh bị công bố mà không được cho phép.

Bất chấp tất cả các bài diễn văn của ông ta về việc là “một nhà nữ quyền trước khi có nữ quyền,” Hef ghét “những người giải phóng phụ nữ.” Trong một bản cáo phó tang thương, Julie Bindel đã trích dẫn “một bản ghi chú bí mật bị rò rỉ đến những nhà nữ quyền bởi các thư kí của Playboy.” Trong đó, Hefner có viết:

“Những cô ả này [những nhà nữ quyền] là kẻ thù tự nhiên của chúng ta. Đã đến lúc phải chiến đấu với họ. Đã đến lúc ta bắt đầu một cuộc chiến với họ… Điều tôi muốn là một kế hoạch phá hoại để chia tách đội quân nữ quyền này. Họ đang quyết liệt phản đối thứ xã hội phân biệt nam-nữ lãng mạn mà Playboy chúng ta đang theo đuổi.”

Hefner đối xử với phụ nữ như những thứ đồ chơi, và những người phụ nữ từng sống trong căn biệt thự của ông ta đã lên tiếng về việc họ bị điều khiển bởi ông ta và việc họ cảm thấy khó chịu thế nào về những màn cưỡng bức tình dục với ông ta. “Cuộc cách mạng tình dục” của Hefner không hơn không kém chính là chủ nghĩa thù ghét phụ nữ. Thật vậy, xây cả một hậu cung thì không bao giờ được gọi là cách mạng tình dục. Tương tự, đối xử với phụ nữ như thể những đứa trẻ bị bỏ tù là đi ngược lại thì cũng hoàn toàn với chủ nghĩa tự do. Sau khi cựu Thỏ con Playboy Holly Madison từ chối lời đề nghị dùng thuốc ảo giác (quaalude) của ông ta trong lần đầu đi bar với nhau, Hef nói với cô, “Thường thì tôi không dùng thuốc, nhưng cô biết đấy, ở những thập niên 70s họ thường gọi những viên thuốc này là ‘thuốc mở đùi.’” Hay có nghĩa, ông ta là kẻ tiên phong cho văn hóa cưỡng bức.

Playboy nguyên bản sẽ không bị quên lãng, đó là điều chắc chắn. Dẫu vậy, di sản của ông ta không phải một cuộc vận động cho quyền của phụ nữ mà thực chất là là một lời dối trá xảo quyệt. Hefner cống hiến cả đời mình để tuyên truyền lời nói dối rằng văn hóa phẩm khiêu dâm là tình dục và phụ nữ phải chọn việc bị vật thể hóa để có thể được tự do. Nói một cách khác, ông ta thuyết phục nước Mỹ rằng sự tự do của phụ nữ nằm ở túi tiền (và trên giường) của đàn ông.

Chắc cả đời này chúng ta sẽ không bao giờ quên được Hef, kẻ lừa đảo đáng ghét nhất của thế kỉ.

(1) Chủ nghĩa thù ghét phụ nữ: (tiếng Anh là misogyny) sự ghét bỏ, khinh thường và định kiến đối với nữ giới

(2) Thuyết cái nhìn nam giới (male gaze): việc miêu tả thế giới và phụ nữ qua điểm nhìn của nam giới dị tính, mà ở đó nữ giới thường là công cụ tình dục của nam giới

Source: Feminist Current

Leave a Reply