Quyền thương lượng của người phụ nữ trong gia đình

Chúng ta đều nhận thấy rằng các thành viên trong gia đình không có sự tiếp cận ngang bằng với của cải, dịch vụ và cơ hội. Dựa trên những sự bất bình đẳng đó, nhiều nhà xã hội học coi gia đình là một nơi diễn ra sự thương lượng và cạnh tranh, ở đó vấn đề quyền lực được thỏa thuận giữa các bên. Nhà kinh tế học nổi tiếng, Amatya Sen, gọi đó là mô hình hợp tác và xung đột. Bina Agarwal, một nhà kinh tế học nữ quyền đã phát triển thêm khái niệm này và theo bà, gia đình/hộ gia đình là một ma trận phức tạp của các mối quan hệ mà ở đó luôn diễn ra sự thương lượng, bị hạn chế bởi giới, tuổi tác, loại hình mối quan hệ và “những truyền thống không thể đi ngược lại”. Sự tương tác giữa các giới ở cấp gia đình cũng như cấp cộng đồng, thị trường và cấp quốc gia bao hàm cả các yếu tố hợp tác và xung đột. Hai bên sẽ đồng ý hợp tác khi sự hợp tác đó mang lại nhiều lợi ích cho họ hơn việc không hợp tác.

Bina Agarwal cũng cho rằng quyền thương lượng của một người sống ở nông thôn sẽ phụ thuộc vào “phương án dự phòng” (nghĩa là khả năng sống sót khi không ở cùng hộ gia đình) của anh ta/cô ta, mà cụ thể là phụ thuộc vào 5 yếu tố:

– Sở hữu tư nhân và quyền kiểm soát với của cải, đặc biệt là những vùng đất có thể trồng trọt được.

– Khả năng tìm được việc làm và các phương tiện kiếm tiền khác

– Khả năng tiếp cận với nguồn lực cấp xã như thức ăn hàng ngày và rừng.

– Khả năng tiếp cận với các hệ thống hỗ trợ xã hội bên ngoài truyền thống

– Khả năng nhận được sự hỗ trợ từ Nhà nước hoặc từ các tổ chức phi chính phủ.

“5 yếu tố này tác động trực tiếp tới khả năng đáp ứng mức sống tối thiểu của một cá nhân khi họ rời khỏi gia đình. Giả thuyết ở đây là khả năng sinh tồn độc lập về mặt vật chất của cá nhân đó càng cao thì quyền thương lượng của cô ta/anh ta trong gia đình cũng càng cao (ít nhất là với của cải cần thiết cho sự sinh tồn). Những bất bình đẳng giữa các thành viên trong gia đình dựa trên các yếu tố này sẽ đặt một số thành viên ở vị thế có quyền thương lượng thấp hơn so với những thành viên khác. Giới là một nền tảng của bất bình đẳng điển hình, tuổi tác cũng vậy.”

Lấy 1 ví dụ đơn giản: Khả năng kiếm tiền của người phụ nữ, nếu được thừa nhận, sẽ đặt họ ở vị thế có quyền thương lượng cao hơn so với các thành viên khác trong gia đình, đặc biệt khi nguồn thu nhập của họ phục vụ cho sự sinh tồn của gia đình. Tương tự, khả năng tiếp cận cũng như kiểm soát các của cải như đất đai, tiền bạc hay các của cải khác sẽ làm giảm tình trạng phụ thuộc của họ và giúp họ đàm phán được một vị thế cao hơn trong gia đình.

Source: Kamla Bhasin – Understanding Gender

 

Leave a Reply