“Dụ chồng làm việc nhà” – Lời khuyên thiển cận dành cho hôn nhân

 

Báo chí truyền thông lâu nay vẫn luôn tìm cách “dạy dỗ” và định hình chúng ta. Họ đưa ra các qui chuẩn cho các vai trò xã hội như bố mẹ, vợ chồng, con cái, bạn bè… Họ dạy chúng ta thế nào mới là người chồng đích thực, cũng như thế nào mới là người vợ kiểu mẫu. Họ uốn nắn cách chúng ta cư xử với những người xung quanh cũng như thao túng cách ta nhìn nhận bản thân mình. Trong tình yêu và hôn nhân, nếu như đối với nam giới, họ thường đánh vào lòng tự trọng, thì với nữ giới, họ sẽ bày ra các mưu mẹo, mánh khóe để phụ nữ có thể “lừa” nam giới làm theo ý mình. Và như thế, cái nhìn của chúng ta về tình yêu, hay hôn nhân, cũng bị bóp méo đi theo các bác nhà báo. Điển hình là cái nhìn về phân công lao động trong cuộc sống gia đình giữa hai vợ chồng: vợ phải là người biết nịnh nọt, dụ dỗ chồng làm việc nhà.

Nếu nói về một người phụ nữ “điều khiển” được chồng mình, khiến anh ta phải làm việc nhà, nhiều người sẽ nghĩ bụng: “Ôi, chắc cô vợ phải cao tay lắm! Phụ nữ đích thực là phải thâm sâu như vậy! Có thế hôn nhân mới bền.” Nhưng liệu cách cổ súy cho hình mẫu vợ chồng này có đang đi ngược lại với mong muốn có một cuộc hôn nhân lành mạnh và bền vững? Báo chí đang coi những ông chồng như những đứa trẻ con ngờ nghệch (không biết rằng đang bị vợ tính kế), lười biếng (nên vợ mới cần bày mưu), cần được vuốt ve, nịnh nọt thì mới chịu động chân động tay. Những bà vợ thì mưu mô, tính toán, tìm cách thao túng cả bạn đời của mình.

6991611_f520.jpg

Phải chăng các nhà báo đang xui khiến chúng ta nhìn nhận vợ chồng như hai kẻ đối đầu với nhau, phải chiến đấu, lừa lọc, bày mưu bày kế để chiến thắng thuộc về mình? Trong một mối quan hệ lành mạnh và tích cực, các bên lẽ ra phải đối thoại và thỏa hiệp thẳng thắn về các vấn đề. Họ không phải ở hai phía đối địch, mà là ở cùng một chiến tuyến. Nếu hai bên không đối thoại, mà chỉ có những lời lẽ vuốt ve hời hợt, giả lả, thì có nghĩa họ cũng đang từ bỏ đi cơ hội được hiểu người tri kỉ của mình. Mục đích cuối cùng không phải chỉ đơn giản là việc nhà được làm xong mà điều quan trọng nhất là sự tôn trọng và gắn kết của hai người dành cho nhau. Vợ và chồng phân công và thực hiện công việc nhà do trách nhiệm của họ đối với gia đình và sự tôn trọng của họ đối với người kia. Còn nếu như một người phải “nịnh”, phải “dụ” người còn lại, vậy thử hỏi khi không còn dụ nữa, người kia có chịu làm việc nhà nữa không? Hay họ sẽ quen với việc mình ở vị trí “cao cao tại thượng” và sẽ chỉ làm khi được “mở lời”, khi có cảm giác kiêu hãnh, đắc ý về bản thân? Giả dụ như hai vợ chồng đang trong giai đoạn “chiến tranh lạnh”, đương nhiên họ sẽ không nói chuyện với nhau, người vợ (có khả năng lớn) sẽ không nịnh nọt chồng làm việc nhà, thế có nghĩa đương nhiên người vợ phải làm tất cả mọi việc? Xã hội đang tạo nên một cán cân lệch mà ở đó phụ nữ bị đặt vào tình thế phải nhượng bộ, phải xuống nước, phải nài nỉ người đàn ông thực hiện nghĩa vụ đương nhiên của họ với gia đình mình. Hãy trả công việc nhà về đúng nghĩa của nó. Đó là những công việc lặp đi lặp lại để giúp duy trì cuộc sống sinh hoạt của một hộ gia đình và các thành viên của nó. Đừng biến việc nhà thành một sự ban ơn cũng đừng biến nó thành sự trừng phạt đối phương khi “bẫy” họ thành công.

Đương nhiên, chúng ta đánh giá cao và trân trọng sức lao động của chồng và đương nhiên của cả vợ khi họ làm việc nhà. Một lời khen, một sự biết ơn dành cho nhau là điều cần có trong một mối quan hệ lành mạnh. Tuy nhiên, công việc nhà hay bất cứ quyết định nào khác trong gia đình cần phải được đặt trên cơ sở sự ngang hàng, tôn trọng và gắn kết giữa hai cá nhân. Nếu cán cân của mối quan hệ bị đặt lệch, kể cả khi mối quan hệ vẫn còn tiếp diễn, nó sẽ khiến những cá nhân bên trong phải tìm cách cắn răng chịu đựng hoặc đấu đá lẫn nhau để giành phần hơn về phía mình.

 

Leave a Reply