Người ta thường có một ngộ nhận khi nói về công việc nhà. Với họ, công việc nhà nghĩa là việc nấu ăn, rửa bát, lau nhà, giặt là quần áo… Mà mấy việc này đơn giản, làm loáng cái là xong, không xong thì bảo các thành viên khác cùng làm, thế mà chẳng hiểu sao phụ nữ lại cứ phải cằn nhằn, làu bàu? Ồ không, phụ nữ đang phải gánh một công việc vô hình rất cực nhọc khác mà chính họ có khi cũng không nhận ra. Công việc vô hình đó là gì vậy?
————————

22519285_1981539308801633_8800585027784129723_n
Vào ngày của các bà các mẹ, tôi chỉ cầu xin có một điều duy nhất. Đó là dịch vụ vệ sinh nhà cửa. Đặc biệt là vệ sinh nhà tắm và sàn nhà, nếu giá cả hợp lí thì cả cửa sổ nữa. Đối với tôi, món quà đó không phải có ý nghĩa vì vấn đề dọn dẹp mà là vì tôi muốn được một lần không phải chỉ đạo công việc nhà. Tôi sẽ không phải ra quyết định xem nên làm gì, nhắc đi nhắc lại cho người khác công việc phải làm, sắp xếp và kiểm tra kết quả lau dọn… Món quà thực sự đối với tôi là việc được giải thoát khỏi gánh nặng cảm xúc của một công việc đơn giản nhưng mất quá nhiều tâm tư của tôi. Còn căn nhà sạch sẽ thực ra chỉ là phần thưởng phụ.

Chồng tôi đã mong đợi tôi thay đổi suy nghĩ để chọn một món quà “đơn giản hơn” là việc lau dọn nhà, món quà mà chỉ mất của anh ấy một cái click chuột mua hàng trên mạng thôi. Thất vọng vì mong mỏi kiên định của tôi, ngày trước ngày lễ, anh ấy đã gọi cho một công ty dịch vụ vệ sinh nhưng anh bảo giá cả quá đắt đỏ nên đã tuyên bố tự mình sẽ dọn toàn bộ.

Trong đầu, anh đang nghĩ là anh đang làm việc mà tôi muốn nhất – cho tôi căn nhà sạch sẽ láng bóng mà tôi không phải động tay vào. Thế nên anh mới thấy khó hiểu khi tôi đi ngang qua anh lúc dọn dẹp mà không hề tỏ vẻ cảm động, chẳng thèm nhìn công việc anh đang làm, lẳng lặng cất giày, áo và tất vứt trên sàn nhà. Tôi vấp ngã khi đi qua cái hộp anh lấy xuống từ trên nóc tủ hai ngày trước. Để cất trở lại chỗ cũ, tôi phải lấy ghế nhà bếp và kéo đến chỗ cái tủ để với tới nơi.

Anh nhìn tôi vật lộn và nói: “Em chỉ cần nói với anh cất lại là được mà.”

Tôi hơi rớm nước mắt đáp lại: “Chính thế. Em không muốn phải nói.”

Để không làm tổn thương anh, tôi phải nói rằng tôi rất cảm kích công việc lau dọn anh đã làm. Rồi tôi cố giải thích về gánh nặng tâm trí của tôi: tôi là người quản lí trong gia đình, công việc này vô cùng bạc bẽo. Giao việc cho người khác, ví dụ như bảo anh làm việc gì đó anh vốn biết là nên làm, làm tôi vô cùng mệt mỏi. Tôi cố gắng nói rằng tôi đã để ý cái hộp nằm ở đó ít nhất 20 lần trong hai ngày qua. Anh ấy chỉ để ý khi tôi cố tự cất nó đi thay vì nhờ anh làm. Tất cả những lời giải thích này tôi đã phải kiềm chế rất nhiều.

Từ nhỏ phụ nữ đã được dạy nhiệm vụ của họ là phải giữ hòa khí và không làm bạn đời khó chịu. Nhìn chung, chúng ta đang củng cố một tư tưởng sai lầm rằng phụ nữ luôn luôn, về tự nhiên và sinh học có khả năng cảm nhận, thể hiện và quản lí cảm xúc tốt hơn nam giới. Thực tế, chúng ta không có bằng chứng nào để khẳng định khả năng này được quyết định bởi giới tính. Đồng thời, chúng ta đang thấy rõ xã hội yêu cầu nữ giới phải chịu trách nhiệm về cảm xúc và bỏ qua cho nam giới trách nhiệm này.

Chồng tôi nói rằng anh ấy sẽ giúp tôi lau dọn nhiều hơn nếu tôi nhờ, nhưng vấn đề là ở đó. Tôi không muốn phải quản lí vi mô công việc nhà. Tôi muốn bạn đời cũng phải chủ động tương đương. Tuy nhiên rất khó bảo anh ấy như vậy. Chồng tôi dù hiền lành và có thiện ý, vẫn đáp trả lại với quan điểm của tôi theo kiểu gia trưởng. Chỉ cho anh ấy thấy được gánh nặng tâm trí của việc nhà khiến tôi cảm giác cứ như là công kích cá nhân anh vậy. Nếu tôi chỉ ra những nhiệm vụ gánh nặng tâm trí mà tôi phải chịu – nhắc anh nhớ sinh nhật mọi người, nhờ mẹ chồng trông con hộ, để ý xem nhà đã hết đồ ăn chưa, thu dọn đồ vương vãi quanh nhà, nhớ đưa tiền đóng học cho con – anh ấy sẽ nghĩ tôi vừa chỉ trích anh ấy: “Anh xem tôi đã làm tất cả những việc mà anh không chịu làm đây này. Anh đúng là kẻ tồi tệ lười biếng.”

Tôi cũng cảm nhận con cái mình đang học theo người lớn. Ví dụ như khi tôi chải đầu và tết tóc tỉ mỉ cho con gái, tôi đang làm điều mà người khác vẫn mong đợi tôi đương nhiên phải làm. Còn nếu chồng tôi giúp con bé tháo các mối tết trước khi đi ngủ, công sức anh ấy bỏ ra luôn cần được người khác công nhận và khen ngợi. Cũng như vậy, con trai tôi thường vỗ ngực tự hào mỗi khi lau dọn hay làm được việc gì, con gái tôi thì lẳng lặng làm mà không cần phải bảo.

Tôi biết nói chia sẻ gánh nặng tâm trí thật không dễ dàng gì, tôi cũng không mong đợi mọi việc được chia hoàn toàn công bằng. (Và thú thật là có một vài loại công việc tôi thích làm hơn chồng tôi.) Tôi giỏi gánh vác công việc này hơn vì tôi đã phải làm cả đời rồi. Nhưng anh ấy cũng còn cả đời để luyện kĩ năng cảm xúc cơ mà. Nếu anh ấy cố gắng học, điều này sẽ giúp thay đổi cả tương lai bọn trẻ con. Con trai tôi có thể học cách tự gánh vác việc của mình, còn con gái tôi có thể học được cách không làm hộ người khác. Chỉ những đứa con thấy bố mẹ chia sẻ gánh nặng tâm trí mới là những người chồng người vợ sẽ chia sẻ công việc này trong tương lai.

Tác giả: Gemma Hartley
Nguồn: harpersbazaar
*Bài viết đã được qua chỉnh sửa, biên tập.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.